 có tiếng vang làm sập góc dinh. Tào cả sợ té
nhào xuống.
Sáng sau các quan đến thăm, Tào nói :
- Chắc là ta đến số rồi !
Nói xong nộ khí xung thiên làmcho hai mắt Tào không thấy đường nữa. Tào liền cho mờiHạ Hầu Ðôn vào,
Ðôn cũng nhìn thấy Phục hoàng hậu, Ðổng Thừa . . . hiện ra trong đám mây. Ðôn cảsợ té nhào, rồi cũng bị
đau luôn. Tào bèn cho thỉnh các quan văn võ đến mà nói :
- Ta bình sanh đánh dư trăm trận đều cả thoáng duy chỉ còn Ðông Ngô và Tây Thục chưa trừ được mà thôi.
Nay con lớn ta là Tào Ngang đãthác. Biện Thị sinh được Tào Phi, Tào Chương, TàoThực và Tào Hưng.
Ta đã lập Tào Phi làm thế tử. Vậy các khanh cố phò tá hết lòng .
Tào Tháo lại sai mang đồ quí ra phân phát cho bọn thị thiếp mà dặn :
- Nếu ta chết, các ngươi hãy ở Ðồng Tước Ðài ngày đêm dâng hương, ca hát chođông .
Lại dặn Tào Phi :
- Ta chết rồi nhớ làm cho 72 cái mả giống nhau, để người sau không biết mả nào mà khuấy phá .Trối trăn
xong liền buông tiếng thở dài, nước mắt chảyròng rồi tắt thở.
Năm ấy Tào thọ 66 tuổi.
Tào Phi nghe tin cha chết thì dẫn quân ra khỏi thành nằm mọp dưới đất khóc lóc rồi nghinh linh cửu vào đặt
nơi thiên điện. Các quan thảy đều để tang. Bỗng có tiếng nói lớn :
- Ngụy vương đã thác rồi , thì phải lập thế tử lên cho an lòng thiên hạ đi chứ ngồi đókhóc được ích gì ?
Rồi các quan đưa Tào Phi lên tức vị. Tất cả đều lạy mừng.
Tào Phi truyền bày diên yến ra tiếp đãi.
Ðang ăn uống bỗng có tin Tào Chương dẫnquân đến bên thành.
Tào Phi cả sợ nói :
- Cái tháng em râu vàng của taý chừng dẫn binh về sinh sự chẳng sai . Bỗng có người xin đứng phân giải thiệt hơn. Xem lại thì ra Giả Quì.
Tào Phi cả mừng khiến Giả Quì ra tiếp đón. 

Hồi 79

Anh chẹt em , Tào Thực phải làm thơ
Cháu bỏ chú, Lưu Phong đành thọ tội
Giả Quì ra thành đón rước.
Tào Chương hỏi :
- Ấn thọ của tiên vương đâu ?
Giả Quì trả lời :
- Việc đó không phải việc của Quân hầumà thắc mắc .
Chương lầm lủi theo Quì vào thành , chợt Quì hỏi Chương :
- Quân hầu về có ý bôn tang hayđoạt ngôi ?
Tào Chương đáp :
- Ta về bôn tang chứ chẳng có ý chi ?
Tào Chương cho hết quân vào thành, rồi ra mắt Tào Phi.
Phi cả mừng. Anh em ôm nhau khóc ròng.
Sau đó, Tào Chương lại trở về Yên Lăng .
Từ đó Tào Phi an lòng, cải hiệu Diên Khương nguyên niên, phong Giả Hủ làm Thái úy ; Hoa Hâm làm tướng
quốc ; Vương Lâm làm Ngự Sử Ðại Phu, còn kỳ dư đều được thăng thưởng.
Lúc đó, Hoa Hâm thưa :
- Yên Lăng Hầu đã giao hết binh, còn Lâm Trì Hầu là Tào Thực, Tiêu Hoài Hầu là Tào Hưng, cả hai đều
không về bôn tang, nên sai sứ đến đó vấn tội .
Tào Phi nghe lời.
Chưa đầy một ngày, sứ giả về thưa :
- Tào Hưng sợ vấn tội nên đã tựvận .
Hôm sau nữa, sứ Lâm Trì về thưa :
- Tào Thực ngày đêm uống rượu, làm thơ ngạo mạn , chẳng chịu vâng lệnh, lại nói, ngày trước Ngụy Vương
muốn lập ta là thế tử, nhưng bọn nịnh thần sàm tấu nên lập anh ta ? Nay cha ta mới chết được vài ngày mà
đã đến vấn tội. Anh em gì lũ ấy .
Tào Phi cả giận, truyền bắt Tào Thực và Ðinh Nghi đem về.
Tào Phi lại dạy đem bọn Ðinh Nghi chém trước.
Mẹ Tào Phi là Biện Thị nghe Tào Hưngđã tự vận, lại nghe Tào Thực bị bắt thì buồn giận lắm,bèn ra điện
đòi Tào Phi ra mắt. Tào Phi vội vã đứng hầu.
Biện Thị khóc :
- Con chớ vì địa vị mà hại tình cốt nhục. Nay em con nó ỷ tài mà làm liều, thì con cũng nên nghĩ đến mẹ .
Tào Phi chẳng dám cải, dạ dạ lui ra.
Hoa Hâm hỏi :
- Phải thái hậu nói đừng giết Tào TửKiến ?
Tào Phi đáp :
- Phải !
Hoa Hâm nói :
- Tào Tử Kiến là kẻ trí dũng, không trừ ắt sinh đại họa.
Tào Phi đáp :
- Mẹ ta chẳng cho. Ta đâu dám cưỡng !
Hoa Hâm lại nói :
- Xin chúa công đòi vào coi thử ý tình ?
Tào Phi liền đòi Tào Thực ra mắt.
Phi nói :
- Ta với ngươi đáng lẽ phải giữ tình cốt nhục. Sao ngươi vô lễ thế. Vậy ngươi hãy đi bảy bước nếu làm được
bài thơ, ta sẽ dung tha . Tào Thực đi vừa hết bảy bước (Thất bộ thành thi) thì đọc bài thơ :
Nấu đậu bằng dây đậu
Ðậu ở trong chảo khóc
Vốn thiệt một gốc sanh
Ðốt nhau sao quá gấp
Tào Phi xem thơ, ngùi ngùi rơi lệ. Rồi khiến Thực làm Ân Vương hầu .
Từ đó Tào Phi thay đổi hết pháp lệnh, bức Hiến Ðế gấp bội Tào Tháo.

Huyền Ðức thấy vậy nói :
- Tào Tháo đã chết. Tào Phi kế vị còn hiếp đáp Hiến Ðế hơn cha y. Còn Ðông Ngô, Tôn Quyền xưng
hùng.
Ý ta muốn đánh Ngô báo thù cho Vân Trường, rồi dẫn binh về Trường An vấn tội .
Liêu Hóa thưa :
- Vân Trường chết cũng vì Lưu Phong và Mạnh Ðạt . Không giết để làm chi !
Huyền Ðức cả giận, sai người đi bắt thì Khổng Minh can :
- Không nên vội vàng. Hãy thăngchức cho Lưu Phong khiến qua giử Miên Trước, để chia rẽ chúng.
Bành Dạng bạn thân của Mạnh Ðạt hay tin,viết thư cho Mạnh Ðạt.
Khổng Minh biết rõ, thưa với Huyền Ðức.
Ðức cả giận tống giam Bành Dạng đến chết.
Còn Lưu Phong vâng lệnh đến trấn tại Miên Trước.
Ðêm ấy, Mạnh Ðạt được tin, bèn cùng Thân Thầm lén qua đầu Ngụy.
Huyền Ðức hay tin, cả giận, muốn đem binh vấn tội.
Khổng Minh can :
- Chớ nên, hãy sai Lưu Phong đi đánh, thắng bại cũng sẽ trở về Thành Ðô chừng nay sẽ giết đi để trừ hậu
họa .
Ðức bèn sai Lưu Phong đến Tương Dương hỏi tội Ðạt.
Mạnh Ðạt vừa ra mắt Tào Phi thì nghe tin Lưu Phong đến bắt.
Tào Phi sai Mạnh Ðạt ra dụ Phong về đầu.
Lưu Phong cả giận, chửi Mạnh Ðạt là tên phản bội rồi đem quân ra đánh.
Hai bên đánh nhau chừng ba hiệp, Mạnh Ðạt phải bỏ chạy về Phàn Thành cầu cứu Từ Quáng.
Từ Quáng hiệp binh đánh Lưu Phong thua chạyvề Thượng Dung. Về đến nơi, quân trên thành bắn tên
xuống như mưa, Thân Thầm nói lớn :
- Ta đã đầu Ngụy rồi !
Phong cả sợ, kéo quân ra ngoài thì bị Từ Quáng giáng cho một trận.
Phong thua chạy về Thành Ðô ra mắt HuyềnÐức mà chịu tội.
Huyền Ðức cả giận nói :
- Ngươi ăn cơm, mặc áo, đâu phải hìnhnhân sao lại nghe lời Mạnh Ðạt là tên phản tặc màcắt đứt tình thâm
. Nói xong khiến đem ra chém liền.
Chém xong Lưu Phong rồi, Huyền Ðức mới hay tinLưu Phong xé thư Mạnh Ðạt không chịu ra hàng, nên
trong lòng ăn năn vô cùng. Vì đó mà phải án binh bất động, chưa tính việc trả thù cho Vân Trường.
Còn Tào Phi từ khi tước vị, đã thăngthưởng văn võ bá quan, duy còn Hạ Hầu Ðônđau nặng mà chết, Tào Phi bèn để tang và chôn cất tử tế .

Qua tháng chín, tại Huyện Thạch Ấp có Phụng Hoàng lại nghỉ, tại thành Lâm Tri có KỳLân xuất hiện, tại
Nghiệp Quận có rồng vàng hiện ra. Ai nay đều cho điềm Ngụy thay Hớn .
Rồi bọn Hoa Hâm, Giả Hủ, Lưu Di... hiệp nhau vào nội điện tâu với Hán Ðế nhường ngôi cho Ngụy Vương Tào phi 

Hồi 80

Phế Hán chúa, Tào tặc đoạt ngôi cao
Kế nghiệp Lưu, Hán Vương lên Ðế vị
Hoa Hâm và các quan văn võ ra mắt Hiến Ðế.
Hoa Hâm tâu :
- Từ ngày Ngụy vương tức vị, đức trải bốn phương, dẫu Ðướng, Ngu cũng không hơn được. Nay nhà Hớn
đã hết rồi. Vậy xin bệ hạ hãy theo Nghiêu Thuấn mà nhường ngôi cho Ngụy Vương. Ấy là thuận theo lẽ trời,
hợp lòng dân vậy .
Hiến Ðế nghe tâu thì thất kinh, hồi lâu mới nói :
- Trẫm nghĩ. vua Cao Tổ khởi nghĩa, bình Tần, dẹp Sở, xây dựng cơ đồ đã 400 năm nay. Ðến trẫm, tuy bất
tài, song chưa có lầm lỗi gì, há đem nghiệp Tổ Tông mà bỏ đi sao ?
Vương Lãng tâu :
- Từ xưa đến nay, có hưng ắt có phế. Nay nhà Hớn đã hết rồi. Vậy bệ hạ hãy lui để tránh hậu họa .
Hiến Ðế liền bỏ vào trong.
Qua hôm sau các quan lại đến, Hiến Ðế không ra mắt.
Tào hoàng hậu hỏi :
- Cớ sao bệ hạ không lâm trào ?
Hiến Ðế đáp :
- Anh của hậu muộn soán ngôi, khiến các quan ép trẫm, nên trẫm không dám ra .
Tào hoàng hậu cả giận :
- Cha ta ơn đức rải khắp mà chưa hề có ý soán nghịch. Nay anh ta mới nối nghiệp mà có ý vậy, ấy cũng tại
bọn triều thần sinh ngụy.
Lúc ấy Tào Nhơn và Tào Hồng xách gươm vào thỉnh Hiến Ðế lâm trào.
Hoa Hâm tâu :
- Nếu bệ hạ chẳng nghe triều thần, ắt mang hậu họa .
Hiến Ðế cả giận :
- Ai dám giết trẫm !
Hoa Hâm hét lớn :
- Thiên hạ đâu cho rằng bệ hạ thiếu ân đức nên bốn phương đại loạn. Nếu không có Ngụy Vương làm sao
bệ hạ còn ngồi trên ngai vàng này ?
Hiến Ðế thất kinh vùng đứng dậy.
Hoa Hâm đứng dậy níu áo, nói lớn :
- Chịu hay không xin cho biết !
Tào Hồng và Tào Hưu rút gươm dọa :
- Ngọc tỷ ở đâu ?
Tào Bật hét lớn :
- Ngọc tỷ là báu của vua. Mi dám hỏivậy sao ?
Tào Hồng liền sai chém Tào Bật.
Hiến Ðế khóc ròng nói :
- Thôi để trẫm truyền ngôi cho .
Giả Hủ tâu :
- Vậy, xin bệ hạ hãy giáng chiếu .
Hiến Ðế núng thế truyền Trần Quân thảo chiếu và dâng cả ngọc tỷ cho Tào Phi.
Chiếu rằng :
" Trẫm ở ngôi đã 32 năm, gặp lúc nhiểu nhương, nay nhờ Ngụy Vương bảo giá. Vận Hớn đã hết.
Hạn vận chuyển sang họ Tào. Bởi lẽ đó, trẫmnhường ngôi cho Ngụy Vương xin Ngụy Vương chớ từ
" .

Tào Phi muốn lãnh chiếu ngay nhưng Tư Mã Ý can nên từ chối ba phen để tránh sự đàm tiếu.
Tào Phi nghe theo ; rốt cuộc Hiến Ðế phải nài ép đôi ba lần mới nhận.
Lại khiến Hiến Ðế phải lập Thọ Thiên Ðài mà truyền ngôi cho minh bạch.
Ngày kia, Hiến Ðế thỉnh Ngụy Vương đăng đài mà truyền ngôi.
Vua bưng ngọc tỷ dâng Tào Phi.
Tào Phi lãnh ấn rồi, dưới hết thảy các quan đều lạy mừng và nghe đọc chiếu.
Tào Phi lên ngôi lấy hiệu Diên Thượng Nguyên Niên, đổi quốc hiệu là Ðại Ngụy , tôn hàm ân cho Tào Tháo
là Thái tổ Võ Hoàng đế.
Hoa Hâm tâu :
- Trời không có hai mặt , nước không có hai vua, xin bệ hạ giáng chỉ an trí Hiến Ðế cho khỏi sanh hậu họa .
Tào phi nghe theo, phong Hiến Ðế làm San Dương Công, phải đi nội ngày ấy.
Hiến Ðế rơi lụy, từ tạ ra đi. Quan quân ai nấy đều thương cảm.
Sau đó Tào Phi đáp tạ trời đất .
Vừa cúi lạy, trước đài nổi cơn cuồng phong,đèn đuốc trên đài tắt hết.
Tào Phi cả sợ té xỉu. Tào Phi đau trọn ngày hôm ấy không lâm trào được .
Khi bình phục Tào Phi dời đô đến Lạc Dương và cất cung điện rất huy hoàng.

Tin Tào Phi tiếm ngôi lan khắp nơi .
Huyền Ðức khóc ròng cả ngày, mọiviệc nội chính đều giao cho Khổng Minh.
Khổng Minh bèn thương nghị với Hứa Tịnh rằng :
- Một ngày không có vua không yên !
Hứa Tịnh thưa :
- Mới đây có điềm lành. Ðế tinh xuất hiện nơi sao Vị, sao Tất : ấy là điềm ứng Hớn Trung Vương tức vị
Hoàng Bé, nối nghiệp nhà Hớn .
Nghe xong, Khổng Minh cùng Hứa Tịnh dâng biểu lên xin Huyền Ðức tức vị hoàng đế.
Xem xong, Huyền Ðức cả kinh nói :
- Chư khanh muốn ta làm kẻ bấ